🌸
🌸
🌸
🌸
🌸 Chương 13 🌸
“Em thật sự coi anh là chính nhân quân tử?”
   Đồng Miên đẩy đẩy mặt hắn: "Không có không có, không dám." Cậu mở to hai mắt, bỗng nhiên cảm thấy bong bóng mập mờ bay tán loạn, từ vành tai, mắt và miệng đập thình thịch bay ra ngoài, thật sự rất đáng ghét.


   Trong tiếng Anh dùng để hình dung sự nôn nao, bồn chồn, lo lắng, hồi hộp sẽ nói Butterflies in your stomach (trong dạ dày có bươm bướm), khi há miệng ra thì bươm bướm sẽ bay ra khỏi dạ dày.


   Khi hình dung người rung động, có lẽ sẽ nói, trong cổ họng có bong bóng màu hồng, khi tâm trạng kích động, bong bóng từ trong cổ họng phun ra, giống như một chú cá, không thể nào hô hấp khi không ở trong biển.


   Đoạn Việt Chinh dịu dàng hôn lên trán cậu, gần như chạm đến lông mi, giọng nói cũng dịu dàng: "Để anh hôn một cái."


   Đồng Miên nghe lời nhắm mắt lại, tiếp đón một nụ hôn ngọt ngào.


   Cuối cùng bữa tối lại giải quyết bằng thức ăn ngoài. Đồ ăn ở quán quen so với mình làm tốt hơn nhiều, trên bàn cơm, Đồng Miên lấy một thìa nhỏ xúc bánh ngọt, nói với Đoạn Việt Chinh: "Thầy Đọan, coi như bữa cơm này do thầy nấu. Thầy có vui hơn không?"


   Đoạn Việt Chinh nghiêm trang nghiêm túc nói: "Cảm ơn, vui hơn nhiều."


   --


   Mấy hôm trước, Đồng Miên ngủ ở phòng khách. Hôm nay cậu vẫn muốn ngủ ở phòng khách, nhưng Đoạn Việt Chinh không đồng ý. Lý do rất đơn giản: Đã kết hôn rồi, tại sao phải chia phòng ngủ? Tại sao phải ngủ phòng khách?


   Đồng Miên không thể phản bác.


   Cậu đành lề mề không chịu dí tắm. Nhưng lề mề đến cuối cùng vẫn phải đi tắm, ở trong phòng tắm tắm nửa ngày cũng không nghĩ ra cách nào để không ngủ với Đoạn Việt Chinh. Cậu mặc áo choàng tắm, một tay đặt lên cửa phòng tắm, gọi Đọan Việt Chinh: "Thầy Đoạn, em có một yêu cầu."


   Giọng nói mơ hồ của Đoạn Việt Chinh truyền tới: "Cái gì?"


   "Chúng ta sẽ, không làm gì khác chỉ ngủ. Được không?"


   Đoàn Việt Chinh hỏi: "Em thật sự coi anh là chính nhân quân tử?"


   Hai má Đông Miên bị hơi nước hấp đến ửng hồng, nói chuyện cũng hồng, giống như cá nhỏ đang phun bong bóng: "Anh không phải sao?"


   Giọng Đoạn Việt Chinh tràn đầy ẩn ý: "Em ra ngoài thử xem sẽ biết."


   --


   Đồng Miên quấn áo ngủ giẫm lên vũng nước ra khỏi phòng tắm.


   Giọt nước trên tóc mái cậu không ngừng nhỏ xuống, nhỏ đến gáy, ở xương quai xanh tích trữ một vũng nước nhỏ. Tóc cậu ướt, mắt cũng ướt, cả người nhỏ nhắn, khiến người ta muốn yêu thương.


   Đầu giường bật sáng một chiếc đèn nhỏ màu vàng nhạt, Đoạn Việt Chinh ngồi ở đó, nửa khuôn mặt sáng ngời, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, sắc mặt không rõ. Hắn cúi đầu lật một quyển sách, lật qua một trang, ngẩng đầu, giật mình, thấp giọng gọi Đồng Miên: "Lại đây." Đồng Miên không nhìn hắn, vẻ mặt trấn định bình tĩnh, tự mình đi tới, bò lên giường. Giây sau, đột nhiên nhào lên người Đoạn Việt Chinh, cọ mạnh.


   Mái tóc ướt sũng lướt qua người hắn, giống như mèo nhỏ vừa tắm xong cố gắng hất lông


   Đoạn Việt Chinh: "..."


   Hắn ôm Đồng Miên, chạm vào mái tóc đang nhỏ nước của cậu.


   Đồng Miên từ trong ngực hắn ngẩng đầu, cười hì hì, sờ lên bìa sách của hắn, hỏi: "Coi gì vậy? Thầy Đọan của chúng ta."


   Đoạn Việt Chinh nói: "Người vợ Omega xinh đẹp của CEO Alpha độc đoán."


   Đồng Miên: "..."


   Cậu mở trang sách, nhìn thấy một chuỗi tiếng Anh [The Philosophy of Style] by Herbert Spencer, phản ứng trong chớp mắt, dịch ra là "Triết lý của phong cách" của Herbert Spencer.


   Đoạn Việt Chinh khép sách lại đặt vào tủ đầu giường, cụp mắt, nghiêm túc hỏi Đồng Miên: "Làm gì vậy?"


   Đồng Miên hơi đắc ý, tò mò hỏi: "Nói gì vậy?" Lại cọ cọ hắn: "Làm ướt cổ áo anh rồi. Ha ha."


   Đồng Miên thuộc kiểu sau khi thân quen với người khác sẽ thích làm nũng, lại thích ỷ chiều sinh hư, giống như loại mèo nhỏ hoạt bát thân người này.


   Trong lòng Đọan Việt Chinh cảm thấy cậu rất đáng yêu, không nhịn được xoa tóc cậu, ra vẻ lạnh nhạt hỏi: "Vừa nãy ở trong phòng tắm không phải sợ anh sao? Bây giờ thì sao, đã chuẩn bị xong tâm lý rồi?" Hắn tạm dừng, vẫn ngồi xuống, đem người từ trong ngực kéo ra: "Sấy tóc, cẩn thận bị cảm lạnh."


   Đồng Miên lắc lắc đầu, chẳng hề để ý: "Lát nữa sẽ khô. Tóc em ít. Không sao không cần sấy."


   Đoạn Việt Chinh xuống giường, tìm máy sấy cắm dây vào ổ, vẫy tay gọi Đồng Miên: "Mau lại đây."


   Đồng Miên lê dép đi qua, ngoan ngoãn đưa đầu cho hắn sấy. Ngón tay Đoạn Việt Chinh xuyên qua mái tóc ướt sũng của cậu, ngửi thấy mùi hoa nhài ấm áp. Hắn hỏi: "Ai nói tóc em ít?"


   Đồng Miên ngang ngược nói: "Không nhiều bằng mẹ em."


   Cậu giống như một đứa nhóc, tính cách vẫn là đứa nhóc, có lẽ nên có một người bạn đời lớn tuổi hơn đến làm bạn với cậu, cùng nhau trưởng thành. Đoạn Việt Chinh sấy tóc cậu đến khi khô một nửa, không nhịn được, nhéo nhéo làn da mẫn cảm nhất sau gáy cậu. Quả nhiên cậu rụt vai lại như sợ ngứa, quay đầu nắm lấy tay Đoạn Việt Chinh, trêu chọc cười cười: "Làm gì vậy."


   Đoạn Việt Chinh dịu dàng xoay cổ tay cậu, nói: "Đừng động đậy."


   Đồng Miên rất nghe lời, lại đứng im.


   Ngón tay Đoạn Việt Chinh lại không ngừng đi xuống, sờ đến một đoạn xương quai xanh sạch sẽ xinh đẹp. Đồng Miên khom lưng, hơi căng thẳng bắt lấy ngón tay làm loạn của Đoạn Việt Chinh, nhưng Đoạn Việt Chinh vẫn giãy thoát, dịu dàng lại kiên định chui vào cổ áo ngủ, đi xuống.


   Đồng Miên co rúm lại, hoảng loạn quay đầu lại, thật sự hơi sợ: "Đoạn, Đoạn Việt Chinh..."


   Đoạn Việt Chinh ngạc nhiên, ghé vào tai cậu, nói nhỏ: "Lần đầu tiên em gọi tên anh, Đồng Đồng."


   Đồng Miên cắn môi dưới, quay đầu nhìn hắn, trong đôi mắt to tràn đầy sợ hãi lo lắng, cũng như sự tò mò mơ hồ đặt ở chỗ sâu nhất: "Không, không muốn..." Hai má cậu ửng hồng, căng thẳng đến mức nắm chặt bàn tay, "Đoạn Việt Chinh, không muốn." Cậu nắm lấy cổ tay Đoạn Việt Chinh ngăn cản động tác tiếp theo của hắn, ánh mắt lấp lánh, đáng thương năn nỉ, "Đoạn Việt Chinh, không được."


   Ngón trỏ Đoạn Việt Chinh chạm vào gò má nóng bỏng của cậu, nghe lời đáp: "Được."


   Đồng Miên thở phào nhẹ nhõm.


   Đoạn Việt Chinh nói: "Nhưng bây giờ anh rất khó chịu, Đồng Đồng."


   Đồng Miên bị mùi bạc hà dịu dàng phiêu đãng trong không khí mê hoặc, lẩm bẩm hỏi: "Sao vậy?"


   Sau đó tay của cậu bị người kia nắm lấy, dắt đến chỗ somewhere trên người đối phương.


   Đồng Miên lập tức nổ tung, hoảng loạn, suýt nữa thì nhảy lên, quay đầu bối rối hỏi: "Sao anh, sao anh lại như vậy? Biến thái."


   "Không phải chúng ta đã thỏa thuận rồi sao, trao đổi dịch thể, còn có... Sexual Behavior? Or, Intercourse?" (Quan hệ tình dục? Hoặc, giao cấu?) 


   Đồng Miên không nói lại hắn, dứt khoát cắn môi không nói, giãy dụa đứng lên muốn chạy. Nhưng lại bị người kia túm lấy cổ tay kéo xuống ôm vào trong ngực, cảm nhận một ít anormalies. (Dị thường)


   Đoạn Việt Chinh ghé vào tai cậu nói nhỏ: "Hôn anh một cái, Đồng Đồng."


   Đồng Miên nắm chặt tay, giọng nói run rẩy: "Em, em sợ."


   Đoạn Việt Chinh nắm tay cậu, thấp giọng nói: "Đừng sợ."


   "Anh sẽ nhẹ nhàng."

🩷 Tác giả có lời muốn nói 🩷

7.1 Update, cảm ơn mọi người --

Nhận xét

Bài đăng phổ biến